Bạn đã bao giờ tự hỏi, tại sao trên chiếc iPhone của mình, bạn chỉ có thể tải ứng dụng từ một ‘cửa hàng’ duy nhất? Và tại sao mỗi lần mua sắm trong ứng dụng, một phần ba số tiền lại biến mất, như một thứ thuế vô hình? Nếu có, thì bạn không đơn độc. Bộ Tư pháp Hoa Kỳ (DOJ) cũng đang tự hỏi điều tương tự. Và họ vừa có động thái đầu tiên để phá vỡ ‘bức tường’ đó.
Đây không chỉ là một vụ kiện chống độc quyền thông thường. Đây là cuộc đối đầu giữa một ‘đế chế’ khép kín và một hệ tư tưởng mở. Trong thế giới Web3, chúng ta nói về ‘phi tập trung’ như một lẽ tự nhiên, nhưng ở thế giới thực, Apple đã xây dựng cả một đế chế dựa trên sự tập trung tuyệt đối. Vụ kiện của DOJ, khởi xướng từ năm 2024 và nay đã bước vào giai đoạn ‘thương lượng sơ bộ’, chính là cú hích để thế giới công nghệ phải đối mặt với một câu hỏi căn bản: Một nền tảng có quyền làm ‘người gác cổng’ đến mức nào?

Hãy nhìn vào cách Apple vận hành. Mô hình ‘khu vườn có tường bao’ (walled garden) của họ không có gì sai, nếu nó chỉ là một sản phẩm. Nhưng khi nó trở thành một hệ sinh thái độc quyền, nơi mọi giao dịch đều phải đi qua một ‘cửa thu phí’ duy nhất, thì nó biến thành vấn đề. DOJ, với vụ kiện này, không chỉ chỉ trích mức phí ‘30%’ – cái gọi là ‘thuế Apple’. Họ đang nhắm vào cốt lõi: Các quy tắc chống chuyển hướng (anti-steering), việc cấm các cửa hàng ứng dụng thay thế (sideloading), và sự kiểm soát chặt chẽ với hệ thống thanh toán trong ứng dụng (IAP). Những điều này, dưới góc nhìn của luật chống độc quyền, chính là hành vi ‘độc quyền hóa thị trường’ một cách bất hợp pháp.
Trong quá khứ, khi tôi hỗ trợ các dự án ICO vào năm 2017, tôi đã chứng kiến rất nhiều ‘vườn tường’ tương tự, nơi các nhà phát triển bị bó buộc vào một nền tảng duy nhất. Sự khác biệt là Apple không chỉ là một nền tảng, họ là người tạo ra cả hệ điều hành. Họ có sức mạnh tuyệt đối. Và chính sức mạnh đó, khi bị lạm dụng, đã tạo ra một rào cản gia nhập khổng lồ cho các nhà phát triển nhỏ, đồng thời kìm hãm sự đổi mới. Đây là lý do tại sao tôi tin rằng vụ kiện này có ý nghĩa sống còn.
Nhưng hãy nhìn vào mặt trái của nó. Hầu hết mọi người đều nghĩ rằng buộc Apple phải mở cửa là một chiến thắng cho người dùng và nhà phát triển. Nhưng, liệu có một ‘cái bẫy’ mang tên ‘giải pháp nửa vời’? Liệu DOJ và Apple có đạt được một thỏa thuận chỉ mang tính ‘làm cho có’, như việc giảm phí xuống 15% hoặc cho phép một vài hình thức thanh toán thay thế, nhưng vẫn giữ nguyên kiến trúc cốt lõi của ‘khu vườn’? Nếu vậy, chiến thắng thực sự sẽ thuộc về ai? Câu chuyện về ‘DeFi Summer’ năm 2020 đã dạy tôi rằng: Đôi khi, những ‘giải pháp’ do chính kẻ độc quyền đưa ra chỉ là một cách để duy trì vị thế thống trị của họ, dưới một vỏ bọc mới. Một thỏa thuận thiếu triệt để có thể tạo ra một ‘Apple Tax 2.0’ – tinh vi hơn, khó bị tấn công hơn, nhưng vẫn cản trở sự cạnh tranh thực sự.

Vậy, câu hỏi cuối cùng không phải là Apple có thua kiện hay không, mà là chúng ta, với tư cách là một cộng đồng, sẽ học được gì từ cuộc chiến này. Liệu chúng ta có đòi hỏi một sự minh bạch thực sự, một sự phi tập trung hóa từ gốc rễ, hay chúng ta vẫn bằng lòng với những ‘khu vườn’ được trang hoàng đẹp đẽ hơn một chút? DeFi và blockchain đã chỉ cho chúng ta một con đường khác: con đường của mã nguồn mở, của sự tự do lựa chọn. Apple đang đứng trước ngã ba đường. Và chúng ta, những người quan sát, cũng vậy. Đừng sợ sự thay đổi này. Hãy học cách phân biệt một sự thay đổi thực sự với một sự sắp đặt tinh vi.